Em tên Trần Thị Mỹ Lệ, 19 tuổi. Chuyện em sẽ kể dưới đây là một chuyện suốt đời em nhớ mãi. Chuyện lần đó, cái thuở em mới tròn 18 tuổi, vào một buổi xế chiều của ngày nọ, chị Bang chở em trên một chiếc xe Dream mới mua của chị, chạy xuyên qua các con đường đi về phía Chợ Lớn. Ngồi đàng sau xe, em bấn loạn trong đầu bao ý nghĩ này nọ. Cứ tưởng là mình đã sẵn sàng từ mấy ngày trước rồi, nào ngờ bây giờ vẫn còn run.
Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018
Nằm trên giường , nhỏ Oanh không tài nào ngủ được . Tất cả mọi thứ cứ hiện lên trong óc nhỏ không sót tì gì . Không biết vì sao cái tay của nhỏ lại đưa lên se se hai cái đầu vú của mình còn cái miệng cứ tủm ta tủm tỉm cười . Hai con mắt nhắm nghiền mà sao tất cả cứ như hiện đang xảy ra với nó . Nhỏ Oanh vui lắm , hạnh phúc tràn trề . Nó thầm ôn lại …
………………
… Oanh chọn Phan Thiết để đi dã ngoại với Dũng , nhỏ Oanh thích cái khu resort cạnh bờ biển . Vừa có tiếng sóng vổ rì rào êm ái , vừa có hàng dừa xanh xanh chạy dài theo bải biển , vừa vắng vẽ riêng tư . Chỉ có 2 người yêu nhau tha thiết . Ôi , thật là lãng mạn ! . Oanh thích như thế . Cô muốn cái lần đầu tiên trao tặng cái quý giá nhất của cuộc đời con gái cho Dũng phải nhiều lãng mạn , đầy thơ mộng , thật êm ái và thật sự là một kỷ niệm tuyệt vời . Con gái ai mà không mong như vậy . Nhỏ Loan , nhỏ Hồng bạn Oanh cũng thường tâm sự như thế .
………………
… Oanh chọn Phan Thiết để đi dã ngoại với Dũng , nhỏ Oanh thích cái khu resort cạnh bờ biển . Vừa có tiếng sóng vổ rì rào êm ái , vừa có hàng dừa xanh xanh chạy dài theo bải biển , vừa vắng vẽ riêng tư . Chỉ có 2 người yêu nhau tha thiết . Ôi , thật là lãng mạn ! . Oanh thích như thế . Cô muốn cái lần đầu tiên trao tặng cái quý giá nhất của cuộc đời con gái cho Dũng phải nhiều lãng mạn , đầy thơ mộng , thật êm ái và thật sự là một kỷ niệm tuyệt vời . Con gái ai mà không mong như vậy . Nhỏ Loan , nhỏ Hồng bạn Oanh cũng thường tâm sự như thế .
Chuyện không xưa nhung nó luôn là kỉ niệm đẹp trong cuộc sống tình dục của tôi và cũng là nỗi lo sợ đeo đuổi tôi từ hơn 1 tháng nay các bác ạ . Tôi là 1 công nhân viên chức bình thường năm nay 25t có một căn nhà biệt lập sống một mình với cá tính hài hước vui vẻ nên được hàng xóm rất quý mến nên đặt cho cái tên là " Chú Cô Đơn " . Cuộc sống một mình quả thật rất buồn và cô đơn , với kinh tế mạnh và cuộc sống phóng thoáng nên căn nhà tôi đã ghi nhận rất nhiều "trận chiến" lên bờ xuống ruộng của tôi và mấy em thèm tiền , nhưng trong lòng tôi không lấy làm thỏa mãn vì tôi lại rất mê mấy em chíp nhỏ đang dậy thì 13-14 tuổi mới bỏ mẹ chứ .


